Công tác truyền thông thường sẽ quyết định sự thành bại của một tác phẩm, với sức ảnh hưởng có thể nói là còn mạnh mẽ hơn cả bản thân chất lượng của chính tác phẩm. Nhiều tác phẩm hay có thể mọt đời không đi quá 1 lần in đầu với lèo tèo vài ngàn cuốn, đơn giản vì nó ra đời quá thầm lặng, hoặc ra đời đúng vào giai đoạn phải cạnh tranh với 1 thằng quá nổi khác.
Nhưng cũng có trường hợp ngược lại, đó là 1 tác phẩm bị tâng bốc quá đà, khiến cho sự kỳ vọng của người đọc bị đẩy lên vượt mức hay thực tế của tác phẩm. Thế nên khi bắt đầu đọc thật, một tác phẩm hay cũng có thể sẽ gây thất vọng cho người đọc bởi vì nó không tương xứng với kỳ vọng của họ, cho dù nó nhìn khách quan thì vẫn hay.
Ví dụ gần đây nhất trong SFF là bộ Shades of Magic của V.E. Schwab (bút danh của Victoria Schwab mỗi khi cô viết các tác phẩm không dành hẳn cho tuổi YA). Bộ Fantasy này được ca ngợi hết lời, cả từ người đọc lẫn các trang báo phê bình chuyên nghiệp. Nhưng mà như hiện đọc xong cuốn 1 thì mình thấy hơi hẫng vì nó thực sự không được như kỳ vọng. Tất nhiên nếu chưa từng nghe giới thiệu về nó thì đọc sẽ thấy vẫn được. Chỉ có điều mọi lời tâng bốc về nó đã khiến mình hình dung ra 1 thứ khác hẳn với những gì thực tế nhận được, thế nên cảm thấy thất vọng.
Một trường hợp nhiều người sẽ hình dung ra dễ hơn là cuốn Bí mật của Naoko của Keigo Higashino. Đây là một cuốn truyện tâm lý rất hay với một chút yếu tố Fantasy (?), nhưng vì lý do gì đó lại cứ bị tất cả mọi người khăng khăng bảo là trinh thám. Mình đọc quyển này với kỳ vọng của một người đọc trinh thám, thế nên cảm thấy hẫng lúc đọc xong. Nếu nó mà được quảng bá dưới danh nghĩa là một cuốn Drama Fantasy thiên về tâm lý tương tự Life of Pi của Yann Martel thì trải nghiệm sẽ thú vị hơn hẳn.
Nhưng rất tiếc là trinh thám đang bán chạy nên cái gì cũng phải cộp mác trinh thám vào 🐧.
***
Bài gốc được đăng trong group Hội thích truyện Sci Fi trên Facebook. Cùng ghé chơi group để thảo luận về bài viết hoặc đọc thêm các bài tương tự, bạn nhé.
↓
